HIỂU RÕ HƠN VỀ NẠN PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC Ở NƯỚC NGOÀI - KỲ CUỐI

Kỳ cuối: Du học sinh, niềm tự hào về xuất xứ, cội nguồn

 

Có lẽ chúng ta không ai xa lạ bài hát We are the world do Michael Jackson trình bày, với lời bài hát cũng như giọng hát truyền cảm của mình, Michael Jackson đã biến bài hát trở nên bất hủ với thông điệp: dù đến từ nước nào, với màu da nào, mỗi con người trên thế giới này đều bình đẳng như nhau.

 

Michael Jackson, sinh năm 1989, mất năm 2009. Trong thời của ông, nạn phân biệt chủng tộc vẫn còn rất mạnh mẽ và ông chính là một trong những người hỗ trợ đấu tranh của người da đen thông qua sự nghiệp huyền thoại của mình, đặc biệt nhất khi ông trình bày bài hát We are the world, kết nối hàng triệu con người da trên toàn thế giới.

 

Sinh ra là người da đen, sau khi nổi tiếng và thành nhân vật huyền thoại do tài tăng thực sự, từ những năm 1992, nước da ông càng lúc càng sáng lên, đã gây ra nhiều tranh cãi trong dư luận rằng ông còn mặc cảm với xuất thân của mình và cố gắng trở thành một người da trắng để xứng đáng với đẳng cấp hiện tại trong xã hội.

 

Việc phẩu thuật nhiều lần về da lẫn thẩm mỹ đã làm giảm tuổi thọ khiến ông ra đi vào độ tuổi 51, để lại sự tiếc nối của biết bao nhiêu người hâm mộ vào năm 2009, kèm theo sau đó là những tranh cãi từ nhiều phía về màu da của ông.

 

 

 

 

Trước đó ông đã từng nhiều lần giải thích mình bị bệnh bạch tạng nên màu da thay đổi. Bệnh bạch tạng là sự rối loạn chức năng tự miễn dịch, là sự bị tàn phá hoặc yếu đi của các tế bào sắc tố trên da, khiến các chất sắc tố bị phá hủy. Tuy nhiên, một số người lại không tin vào lời giải thích này và cho rằng ông đã tẩy da cũng như phẫu thuật thẩm mỹ nhiều lần để cố gắng biến mình thành một người da trắng.

 

Theo phân tích của một số chuyên gia, thông tin Michael Jackson bị bạch tạng là điều có cơ sở, anh phải sử dụng đến mỹ phẩm để xóa nhòa các nốt bạch tạng ngày càng xuất hiện nhiều trên khuôn mặt mình. Đến khi các nốt này bao phủ gần như toàn bộ cơ thể, anh bắt đầu sử dụng đến liệu pháp khử sắc tố, tức là xóa toàn bộ các đốm đen còn lại, tạo màu trắng đồng đều. Điều này không đồng nghĩa với việc tẩy trắng da, mà là liệu pháp dành chữa trị cho người bị bạch biến. Mẹ Michael từng tiết lộ rằng con trai bà không muốn người lúc nào cũng lốm đốm như một chú bò sữa, nên liệu pháp này là cần thiết. Bản thân Michael Jackson cũng phủ nhận hoàn toàn các thông tin mình xấu hổ vì nước da đen nòi giống mà chỉ thừa nhận chuyện mình phẫu thuật mũi và cằm.

 

Khi nhắc đến thái độ của Michael Jackson trước nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ, người ta cho hay “ông hoàng nhạc pop” từng cáo buộc các tạp chí âm nhạc nổi tiếng tại Mỹ, thậm chí là trang mạng MTV vì đã thờ ơ với nghệ sĩ da màu. Cho đến khi qua đời, mọi người vẫn luôn nhớ về thông điệp mà nam ca sĩ từng khẳng định: “Tôi muốn công bằng. Tôi muốn tất cả các chủng tộc đều được yêu thương như nhau”. Michael Jackson từng chống lại Ku Klux Klan – tổ chức phân biệt chủng tộc của Mỹ, chuyên tấn công những người Mỹ gốc Phi. Ngoài tổ chức Ku Klux Klan, nam ca sĩ còn nhắm vào các bậc cha mẹ mà anh cho rằng họ đã và đang “nhồi” vào đầu con trẻ những thành kiến với người da đen.

 

Sau khi Michale mất đi, đã có những xét nghiệm y khoa trên cơ thể chứng tỏ những gì Michael nói về rối loạn sắc tố da là đúng, và ông cơ bản vẫn là một người có đóng góp rất nhiều cho phong trào chống phân biệt chũng tộc để có thể có được trật tự như ngày hôm nay. Nhưng chúng ta cũng có thể thấy, việc thay đổi màu da cũng để lại nhiều định kiến trong xã hội khó mà chấp nhận, dù là hiểu lầm nhưng người ta vẫn khó có thể chấp nhận được.

 

Mặc dù là một việc hiểu lầm nhưng việc thay đổi màu da và hình dáng của Michael Jackson để lại nhiều bài học về vấn đề cội nguồn và sắc tộc mà những người trên toàn thế giới rất có định kiến về điều này, khi phong trào đấu tranh cho phân biệt chủng tộc trên thế giới cho đến nay đã giành được nhiều thành tựu vẫn còn đang tiếp tục duy trì để có thể có được những quyền lợi bình đẳng hơn trong tương lại.

 

Việc chối bỏ xuất xứ không làm cho một người ở trong một tầng lớp khác. Dù Michael có làn da trắng, nhưng từng đường nét trên khuôn mặt, và kể cả tóc tai, màu mắt… đều là của người người Châu Phi, dù là đẳng cấp xã hội của ông rất cao và việc đó ngoài ý muốn, nhưng ông cũng không giống hoàn toàn một người da trắng, cũng chẳng còn giống một người da đen, mà còn bị chỉ trích của những người da đen là ông đã quay lưng lại với cội nguồn, dù thực sự đó chỉ là một việc hiểu lầm.

 

Gần đây trong một số tranh cãi của việc sống ở Mỹ tốt hơn hay ở Việt Nam tốt hơn, có một Youtuber đã có quốc tịch và định cư ở Mỹ chia sẻ rất thực về việc này: dù bạn có quốc tịch bên đây, sinh ra và lớn lên và hưởng quyền lợi công dân như những người Mỹ được cho là dân Mỹ gốc, thì khi khai lý lịch hay là khi trò chuyện, họ vẫn sẽ hỏi “mày đến từ đâu? Từ nước nào”, thì câu trả lời vẫn là nơi gốc gác, Châu Á, Việt Nam, Nhật, Đài Loan, Singapre hay Ấn Độ…

 

Khi đi du học, nhiều người nghĩ mình là dân local thì có thái độ kỳ thị người khác, một số du học sinh muốn vượt qua chuyện này bằng cách cố gắng để giao lưu và giống những người thiển cận kia. Thế nhưng việc chối bỏ xuất xứ không giúp con người ta trở nên thanh cao hơn mà trở thành thật dị biệt khó có thể được người khác chấp nhận, nhóm mới họ cũng khó có thể hòa nhập mà những người cũ nơi họ xuất thân cũng sẽ rất khó chịu và chối bỏ họ.

 

Mình cũng từng trải nghiệm và cũng biết nhiều câu chuyện không vui du học sinh gặp phải trên đất khách. Nhưng xin được chia sẻ một câu chuyện có bài học phù hợp với chủ đề này. Bạn mình trong tuần đầu tiên khi qua Úc có gặp một nhóm thanh niên xấc láo, sỉ nhục cô là người Châu Á ko được phép lớn lối ở đây nơi nước Úc này, chỉ vì họ chen hàng mà bạn mình không cho. Sau đó cô ấy khóc nức nở gọi cho một người bạn người Mỹ đang sống ở VN, thì anh bạn người Mỹ khuyên rằng” Mày đừng quan tâm, những người đó, họ sống ao tù tư tưởng chật hẹp, do chưa bao giờ đi đâu nên họ mới như vậy. Một người đi nhiều họ sẽ có cái nhìn đa chiều và có thái độ sống khác không như vậy đâu. Mày sẽ đi xa. Còn họ tao đảm bảo chẳng làm gì ra hồn trên đời này đâu, mày buồn làm gì.”

 

Dù rằng hiện nay các nước phương Tây có những chính sách chống discrimination rất rõ ràng để bảo vệ quyền lợi cho tất cả mọi người, nhưng việc kỳ thị vẫn xảy ra kín kẽ, miễn là tránh xa camera hay không để bị quay lại, chỉ đơn giản họ dùng điều đó để ức hiếp người khác. Vì những con người yếu đuối đó chẳng có gì để hơn người ta nên chỉ có thể dựa vào điều đang dần bị xóa nhòa đó.

 

Dù muốn hay không ta cũng phải công nhận rằng việc được sinh ra ở nước nào cũng là một phần phước lớn của mỗi người. Rõ ràng là người sinh ra ở nước giàu, có nhiều quyền lợi cho công dân vẫn có nhiều phước hơn là người sinh ra ở nước nghèo, thiếu lương thực, bị gán mác và kỳ thị.

 

Nhưng đó là câu chuyện của thời gian đầu, còn khi dần lớn lên là người trưởng thành, không phải xuất xứ mà chính là thái độ sống, niềm tự hào dân tộc, và là một người đứng vững trên đôi chân của mình, có giá trị cống hiến cho xã hội mới nói lên mình là ai. Như Michael Jackson, dù có xuất thân và khởi đầu vất vả, những những cống hiến của ông đã đưa ông thành nhân vật huyền thoại mà tất cả những người da trắng thời kỳ đó đều ngưỡng mộ và chẳng còn ai quan tâm đến việc ông là một người da màu.

 

Chúng ta không nhất thiết có sự nghiệp kiệt suất như Jackson, người ngàn năm mới có một. Nhưng bài học rút ra từ ông rất rõ ràng, khi bước ra xã hội, dù ở Việt Nam hay bất cứ nào trên thế giới, trau dồi bản thân và trở thành người có năng lực được xã hội cần mới cho biết chúng ta ở đâu.

 

Thành tựu mới là thước đo chính xác nhất cho giá trị của một con người!

 

Các em du học sinh hãy tự hào về cội nguồn, về tổ quốc nơi ta đến từ đó, và luôn mở rộng vòng tay chào đón ta trở về bất cứ lúc nào. Và thay vì quá nhạy cảm về chuyện màu da sắc tộc hay thái độ của những con người không xứng đáng, hãy tập trung vào việc học thật giỏi, trải nghiệm, đi làm và mở rộng vào kết giao với cộng đồng người Việt, cũng như là những nhóm người tốt trên khắp mọi nơi, và rồi trở thành một người thành đạt, là người có giá trị và được người khác cần do chính năng lực của mình. Đem lại tự hào cho bản thân, gia đình và cho đất nước nơi mình được sinh ra.

 

Du học có những trở ngại riêng nhưng những lợi ích đạt được gấp nhiều lần hơn như vậy, xứng đáng để chúng ta trải nghiệm và trưởng thành từ đó.

 

Hãy luôn tự hào nói: “I am Vietnamese!”

 

The Sungate, Tiếng Anh Học Sinh & Du học

Sưu tầm & tổng hợp

https://www.facebook.com/thesungate.edu.vn/

Bài viết khác