LẤY CHỒNG?

Hồi còn trẻ dại mình non nớt nghĩ lấy chồng là có hai người yêu thương nhau thôi.

 

Lớn hơn khi bớt khờ hơn một chút, quan sát những câu chuyện thực tế xung quanh, mới biết lấy chồng là sinh con rồi lao vào cuộc chiến cơm áo gạo tiền. Vì khi có gia đình chả còn hai người nữa, mà là gia đình hai bên, và con cái việc nhà, bên cạnh mưu sinh, có khi ko còn dám mơ đến một giấc mơ. Vì khi lập gia đình rồi gia đình hai bên sẽ mong đợi khác, đa phần là trách nhiệm, bổn phận, chứ ko tự do yêu đương như hồi độc thân.

 

Rồi cuộc sống đổi dời, mỗi người mỗi ý, thay lòng đổi dạ, ngoại tình, gãy đổ, hay tha thứ, trở về, sống với những tổn thương trong quá khứ, lo cho con chờ con lớn lập gia đình, lo cho cháu... nắm níu nhau cho hết đời.

 

Tất nhiên có những cặp thực sự rất hạnh phúc nhưng đếm có được bao nhiêu. Còn lại toàn te tua banh xác, không vì kinh tế gia đình thì cũng liên quan đến người thứ ba, tật xấu khó chừa, hay không còn hiểu nhau do cả hai và hoàn cảnh luôn dần thay đổi theo thời gian.

 

 

 

 

Mới ngỡ ra thì ra lập gia đình ở VN là như vậy. Hối cưới cho nhiều vào rồi có gì đâu ngoài lo thêm và lo thêm nữa.

 

Nên mới biết do xưa giờ trong đầu mình chỉ có giấc mơ chưa có khái niệm con cái hi sinh bao dung chịu đựng nên mình đang rất tự do hạnh phúc theo cách riêng của chính mình.

 

Chúng ta nên có lí tưởng sống. Có thể chọn lý tưởng sống là lập gia đình. Nhưng đa phần gia đình khó có thể vẹn tròn lí tưởng. Vì thời vận luôn thay đổi và con người cũng luôn thay đổi.

 

Nó chỉ nên là một phần trong lý tưởng sống. Không quá quan trọng, không bắt buộc. Nếu có được người đồng hành hiểu và giúp cuộc sống nhau tốt hơn, tạo dựng cuộc sống tốt hơn là một điều tuyệt vời. Còn không hãy một mình tận hưởng cuộc sống. Đừng nghe ai đó xúi dại mà tự đẩy mình vào thế khó.

 

Thời đại này rồi, chúng ta đều có lựa chọn.

Bài viết khác