HIỂU RÕ HƠN VỀ NẠN PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC Ở NƯỚC NGOÀI - KỲ 1

Hôm nay The sungate sẽ chia sẻ về một trong những vấn đề các phụ huynh và học sinh quan tâm nhất khi cho con mình lần đầu đặt chân nơi đất khách. Hiểu rõ hơn sẽ giúp chúng ta chuẩn bị tốt hơn cho hành trình của mình.

 

HIỂU RÕ HƠN VỀ NẠN PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC Ở NƯỚC NGOÀI

 

_ Kỳ 1: trải qua các thời kỳ lịch sử

 

Để hiểu được phân biệt chủng tộc là gì, trước hết ta phải hiểu được chủng tộc là gì?

 

Chủng tộc là một nhóm được tạo nên về mặt xã hội, bao gồm những người có chung những đặc điểm về mặt di truyền sinh học.

 

Phân biệt chủng tộc là niềm tin rằng các nhóm người sở hữu những đặc điểm hành vi khác nhau tương ứng với ngoại hình và có thể được phân chia dựa trên sự vượt trội của chủng tộc này so với chủng tộc khác. Nó cũng có thể có nghĩa là định kiến, phân biệt đối xử hoặc đối kháng nhắm vào người khác vì họ thuộc chủng tộc hoặc sắc tộc khác. Các biến thể hiện đại của phân biệt chủng tộc thường dựa trên nhận thức xã hội về sự khác biệt sinh học giữa các dân tộc. Những quan điểm này có thể ở dạng hành động xã hội, thực tiễn hoặc tín ngưỡng hoặc hệ thống chính trị trong đó các chủng tộc khác nhau được xếp hạng là vượt trội hoặc kém hơn nhau, dựa trên những đặc điểm, khả năng hoặc phẩm chất được thừa nhận chung.

 

 

 

 

Từ rất lâu, khi thương mại quốc tế phát triển con người tiếp xúc với nhau nhiều hơn khiến việc nhận thức sự khác nhau giữa loài người cũng lớn dần. Vào cuối những năm 1500 thì người Châu Âu bắt đầu sử dụng từ “chủng tộc” để xếp nhóm loài người. Đến khoảng năm 1800 thì các nhà khoa học Châu Âu đã xác định ba nhóm chính bao gồm:

 

1 - Caucasian: chỉ những người Châu Âu và Tây Âu, có da sáng màu, tóc mỏng

 

2 - Negroid: bắt nguồn từ tiếng La Tinh có nghĩa là đen, để chỉ những người có da tối màu, tóc cứng và xoăn, sống ở Sahara Châu Phi

 

3 - Mongoloid: người có màu da vàng và nâu, có mí mắt khác so với những chủng tộc khác

 

Các nhà xã hội học mau chóng nhận ra rằng việc tạo ra các nhóm chủng tộc đã gây ra những nhìn nhận sai lầm chia rẽ loài người. Và việc chia loài người thành các chủng tộc chỉ là một chiến lược để những người này thống trị những người khác.

 

Những người Châu Âu dựa vào những đặc điểm văn hóa với màu da để phân biệt. Ví dụ như “người Châu Âu thành thật, có hiểu biết” với “người Châu Phi thú tính” và “người Châu Á gian xảo”.

 

Nói một cách ngắn gọn. chủng tộc là một phương tiện mang tính xã hội, người ta dùng để khẳng định bản thân mình tốt đẹp hơn những người mà họ muốn điều khiển. Vậy chủ nghĩa phân biệt chủng tộc là việc cho rằng những người thuộc một chủng tộc này không có giá trị bằng thậm chí là thấp kém hơn về mặt sinh học so với những chủng tộc khác. Vậy tại sao chủ nghĩa phân biệt chủng tộc lại lan nhanh đến thế?

 

Bởi vì cho dù việc cho rằng một số người thấp kém hơn về mặt sinh học là sai trái nhưng nó lại rất hữu ích cho việc khiến họ trở nên thấp kém cả về mặt xã hội. Người Châu Âu đã dùng chính chủ nghĩa phân biệt chủng tộc để biến Châu Mỹ La Tinh, Châu Á, Châu Phi trở thành thuộc địa của mình và cho rằng gánh nặng của một người da trắng là phải giúp đỡ những người hạ đẳng được giống như họ. Nạn nhân của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc tại Mỹ không chỉ có những người Mỹ gốc Phi mà cả người Mỹ gốc Á, người da đỏ, người Ả Rập, người Mỹ La Tinh…

 

Đó là những điều bắt công mà Người Mỹ gốc Phi đã phải trải qua trong suốt lịch sử nước Mỹ. Người gốc Phi đặt chân đến Châu Mỹ cùng với những nhà thám hiểm Châu Âu đầu tiên. Tuy nhiên vào năm 1619 một chiếc thuyền của một người Hà Lan đã đưa 20 người Châu Phi đến Jamestown để làm việc cho những người da trắng và từ đó người ta dùng màu da tối màu để làm dấu hiệu nhận biết cho việc bị thống trị. Vào năm 1661, Virginia trở thành bang đầu tiên áp dụng luật nô lệ. Năm 1776 hợp chủng quốc Hoa Kỳ chính thức dành độc lập từ Anh quốc sở hữu nô lệ là hợp pháp trên tất cả các bang. Đặc biêt nhu cầu về nô lệ rất cao tại các ban phía Nam nước Mỹ để trồng hoa và thuốc lá.

 

Trước năm 1808, 500.000 người Châu Phi đã bị đem đến nước mỹ và gần 10.000.000 người đến khắp Châu Mỹ từ Bắc tới Nam nhưng đây chỉ là một nửa số người đã rời khỏi Châu Phi, nửa còn lại đã chết trên đường đi. Đến năm 1808 việc giao dịch nô lệ mới được coi là phi pháp, những người sở hữu nô lệ được phép đặt ra bất cứ luật lệ nào để ép nô lệ làm bất cứ điều gì họ muốn. Nô lệ không có bất cứ quyền lợi nào trước pháp luật và không được đi học, gia đình của họ thường xuyên bị chia cách vì các chủ nô mua qua bán lại các nô lệ để tạo ra lợi nhuận. Rất nhiều người phương Tây đã đặt ra câu hỏi vì sao nhiều bản tuyên ngôn độc lập nói rằng tất cả con người sinh ra điều có quyền bình đẳng và có quyền được sống được tự do và mưu cầu hạnh phúc nhưng thật tế lại hoàn toàn trái ngược. Vào năm 1857, thay vì trả tự do cho người Mỹ gốc Phi tòa án tối cao Mỹ lại chính thức ủng hộ việc cho rằng nô lệ không phải là những công dân nhận được quyền và sự bảo trợ của pháp luật.

 

Đến tận năm 1865 khi nội chiến kết thúc, quốc hội mới chính thức cấm chế độ nô lệ trên toàn nước Mỹ và đến năm 1868 sửa đổi thứ 14 mới đem lại quyền công dân cho tất cả mọi người sinh ra tại Mỹ bất kể thuộc chủng tộc nào.

 

Nhưng việc chấm dứt chế độ nô lệ không đồng nghĩa với việc chấm dứt nạn phân biệt chủng tộc.Những người Mỹ gốc Phi không được phép bầu cử không được đi chung tàu, ăn chung nhà hàng, ở chung khách sạn hay sử dụng các không gian công cộng khác cùng với người Mỹ da trắng. Đến tận năm 1954 tòa án tối cao mới bác bỏ việc tách biệt học sinh da trắng và da màu tại trường học.

 

Nhưng chỉ một năm sau đó vào năm 1955, Emmett Louis Til - một cậu bé 14 tuổi sau khi mua đồ tại một nhà hàng đã bị buộc tội huýt sáo trêu chọ một nhận viên thu ngân nữ da trắng. 4 ngày sau, cậu bị chồng và em chồng nhân viên bắt cóc đáng đập dã man, bắn chết và ném xác xuống song. Mặc dù có bằng chứng và nhân chứng rõ rằng nhưng toàn bộ bồi thẩm đoàn là người Mỹ da trắng đã quyết định tha bổng cho hung thủ. Năm 1956, hai thủ phạm thậm chí đã kể lại toàn bộ chuyện cho tạp chí Look và đem về 4.000 đô. Vào năm 2007, hơn 50 năm sau khi Till bị giết nhân viên thu ngân trong câu chuyện đã thừa nhận mình đã nói dối về việc Till trêu chọc mình. Cái chết dã man của Till đã trở thành một chất xúc tác quan trọng cho phong chào đồi lại nhân quyền cho người Mỹ gốc Phi. Đến năm 1964 việc tách biệt tại nơi làm việc, công cộng bị cấm. Vào năm 1965 những điều lệ bầu cử cản trở người Mỹ gốc Phi có tiếng nói về mặt chính trị mới bị bác bỏ. Tất cả những điều luật này đã kết thúc phần lớn những vấn đề phân biệt chủng tộc về mặt pháp luật trước công chúng.

 

Để đạt được những thành tựu này rất nhiều máu và nước mắt đổ ra rất nhiều người đã phải hi sinh nhưng đáng tiếc là nạn phân biệt chủng tộc vẫn tiếp tục diễn ra cho tới ngày hôm nay.

 

The Sungate, Tiếng Anh Học Sinh & Du học

Sưu tầm & tổng hợp

https://www.facebook.com/thesungate.edu.vn

Bài viết khác