CON CÁI KHÔNG LÀ BẢO HIỂM CỦA TUỔI GIÀ

“Con cái là duyên, không phải là nghĩa vụ; là hành trình cùng nhau lớn lên, chứ không phải tấm vé an toàn cho tuổi xế chiều.”

HẠNH PHÚC KHÔNG ĐO BẰNG VIỆC CÓ CON

Ngày nay, nhiều cặp đôi chọn sống hạnh phúc mà không cần có con. Họ tận hưởng cuộc sống trọn vẹn, cùng nhau làm việc, cùng nhau du lịch, cùng chăm sóc và vun đắp cho mối quan hệ bằng năng lượng tích cực. Với họ, hạnh phúc là được sống đúng với bản thân, không chịu sức ép “phải sinh con” để hoàn thành điều gì đó mà xã hội gán lên.

Ngược lại, không ít người lại coi việc có con là cách để giữ chồng, để ràng buộc tình cảm hoặc để khỏa lấp sự trống vắng. Có người sinh con chỉ vì sợ cô đơn, có người vì sợ ánh nhìn của người đời. Nhưng khi tình cảm cạn, khi người kia ra đi hoặc có con với người khác, họ mới nhận ra: hóa ra, con cái không thể cứu vãn một mối quan hệ đã hết duyên.


CÓ CON KHÔNG ĐỒNG NGHĨA VỚI HẠNH PHÚC

Không ít người, sau khi có con, lại thấy mình mệt mỏi và kiệt quệ hơn. Cuộc sống thay đổi, tâm tính đổi khác, áp lực kinh tế đè nặng khiến họ trút giận lên chính đứa trẻ mà họ từng mong đợi. Những vết thương tâm lý trong tuổi thơ của con, những ký ức buồn – chính là nghiệp quả mà cha mẹ tạo ra, là tổn phước của chính mình.

Theo quan niệm phong thủydịch lý, mọi thứ trong đời đều có nhân quả và sự bù trừ. Có con chưa chắc là phước, không con cũng chẳng phải họa. Có người có con nhưng con lại là thử thách, khiến cha mẹ phải chịu nhiều đau khổ. Cũng có người không con nhưng lại có cuộc sống an nhiên, tự tại, phước báu vẫn đủ đầy.

 


HÃY THÀNH THẬT VỚI CHÍNH MÌNH

Chúng ta sinh con – phần lớn không phải vì con, mà vì chính mình. Ta muốn cảm thấy mình “đầy đủ”, muốn chứng minh điều gì đó, hoặc muốn níu giữ ai đó. Nhưng hạnh phúc thật sự không nằm ở việc có con hay không, mà nằm ở việc mình có biết cách sống hạnh phúc không.

Đừng sinh con chỉ để rồi bắt con phải gánh lấy kỳ vọng của ta. Đừng để sự hiện diện của con trở thành thước đo cho giá trị của bản thân. Nếu vì danh dự hay thể diện, hãy tự nỗ lực mà thành công, thay vì đặt gánh nặng đó lên vai người vô tội.


QUẢN NGHIỆP MÌNH TRƯỚC KHI DẠY NGƯỜI KHÁC

Muốn con hạnh phúc, trước hết bản thân ta phải an yên. Khi tâm bình an, đời sống tự khắc cân bằng. Tự mình sống tốt, tự mình vun bồi phước đức – đó mới là nền tảng của hạnh phúc bền lâu. Đến khi có gia đình, biết yêu thương và thấu hiểu người bạn đời, ta mới thật sự đủ năng lượng để trao yêu thương đúng cách cho con cái.

Trong tử vi, không có lá số nào hoàn hảo. Ai cũng có điểm mạnh và điểm yếu, cũng như đời người có lúc thăng trầm. Quan trọng là biết điều hòa, biết chấp nhận, biết biến những khiếm khuyết thành bài học để trưởng thành. Hạnh phúc không đến từ việc có “đủ” mọi thứ, mà từ việc ta biết “đủ” với những gì mình đang có.


THỜI ĐẠI MỚI – TƯ DUY MỚI

Quan niệm “sinh con để nương tựa tuổi già” đã lỗi thời. Ở nhiều nước phương Tây, con cái không phải là chỗ dựa duy nhất, nhưng người già vẫn sống vui, sống khỏe, sống có ích. Họ chuẩn bị cho tuổi già bằng trí tuệ, bằng tài chính, bằng sức khỏe và bằng lòng yêu đời – chứ không phải bằng con cái.

Chúng ta cũng vậy, nên học cách tự đứng trên đôi chân của mình. Khi tự mình biết hạnh phúc, tự mình biết yêu thương, ta sẽ không còn cần đến ai để “đảm bảo” tương lai cho mình nữa. Con cái, nếu có, là phước duyên; nếu không, cũng là an bài của số mệnh.

Vì thế, đừng xem con cái như bảo hiểm của tuổi già, mà hãy xem chính mình là người bảo trợ cho hạnh phúc của mình.

 

Bài viết rất hay, có thể tham khảo thêm: [link]


Tổng hợp bởi The Sungate Keidi Horoscopes

Tử vi – Phong thủy – Gieo quẻ Tarot/Dịch lý – Thiết kế logo hợp mệnh
Theo dõi bài chia sẻ và video mỗi ngày tại Facebook:
 [Tử vihoặc [Phong thủy]

Bài viết khác