Trạch Thủy Khốn là một trong những quẻ khiến nhiều người e ngại nhất trong Kinh Dịch bởi ý ngĩa. “Khốn” là khốn khó, là bế tắc, là cảm giác muốn tiến mà không tiến được, muốn thoát mà chưa thể thoát ra.
Đây là thời vận mà con người thường bị ép vào hoàn cảnh ngột ngạt: công việc trì trệ, tiền bạc thiếu hụt, sự nghiệp bị cản trở, tình cảm nhiều áp lực, sức khỏe suy giảm, dễ gặp thị phi, lừa gạt hoặc bị người khác chèn ép.
Đó là cái thời mà tài năng đôi khi không quyết định được thành bại. Người giỏi vẫn có thể thất thế. Người có chí vẫn có thể bị vùi lấp. Không phải vì họ kém, mà vì thời chưa tới.
Giống như gieo hạt giữa mùa hạn hán, hạt giống dù tốt vẫn khó nảy mầm.
Giống như chim gặp bão lớn, càng cố vỗ cánh ngược gió càng nhanh kiệt sức.
Giống như người đang mắc kẹt trong bùn lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu hơn.

Thời Khốn thường xuất hiện khi con người bước vào giai đoạn thử thách lớn của cuộc đời. Là lúc làm nhiều nhưng kết quả ít. Là lúc cố gắng nhưng không được công nhận. Là lúc mở lòng lại gặp phản bội, tin người lại bị lừa dối. Có người mất tiền bạc, có người mất danh dự, có người mất phương hướng. Có người từng đứng trên đỉnh cao nhưng chỉ trong một thời gian ngắn đã rơi vào cảnh lao đao.
Như thời kinh tế suy thoái mà vẫn cố vay mượn mở rộng đầu tư.
Như thời vận đang suy mà vẫn muốn tranh thắng hơn thua.
Như đang bị bao vây mà vẫn cố tiến công.
Kết quả thường là tổn thất nặng hơn những gì tưởng tượng.
Nhưng điều sâu sắc nhất của quẻ Khốn không nằm ở chữ “khổ”, mà nằm ở chữ “dưỡng”. Kinh Dịch chưa bao giờ xem nghịch cảnh chỉ là tai họa. Người thường gặp Khốn thì oán trách số phận. Người hiểu đạo lại xem Khốn là thời kỳ hàm dưỡng nội lực, là giai đoạn trời đất buộc con người phải chậm lại để nhìn rõ chính mình.
Có những người chỉ khi thất bại mới học được khiêm tốn.
Có những người chỉ khi mất mát mới hiểu điều gì là quan trọng.
Có những người chỉ khi đi đến tận cùng bế tắc mới thật sự trưởng thành.
Cho nên, thời Khốn không đáng sợ bằng việc trong thời Khốn mà vẫn cố chấp lao tới. Người không hiểu thời thế thường lấy sức chống trời, cuối cùng tự làm mình tổn thương. Người biết thời thì chọn ẩn nhẫn, thu mình, tích lũy năng lực, chờ đúng cơ hội mới hành động.
Tre non gặp gió lớn sẽ gãy.
Tre già biết cúi mình nên vượt qua bão tố.
Đó chính là đạo của quẻ Khốn.
Lúc này không phải thời để hơn thua, mà là thời để giữ mình. Không phải thời để phô trương, mà là thời để âm thầm tích lũy. Không phải thời để bốc đồng hành động, mà là thời để học tập, rèn tâm, dưỡng chí và chuẩn bị cho bước chuyển lớn phía sau.
Bởi trong tự nhiên, không có mùa đông nào kéo dài mãi mãi. Sau đêm dài rồi trời sẽ sáng. Sau cơn mưa lớn rồi đất trời lại hồi sinh.
Người thật sự có bản lĩnh không phải là người chưa từng rơi vào Khốn, mà là người ở trong thời Khốn vẫn không đánh mất ý chí.
Biết lùi khi cần lùi mới là trí tuệ. Biết nhẫn khi cần nhẫn mới là bản lĩnh. Bởi trong tự nhiên không phải lúc nào cũng tiến được, hay là cứ tiến thì sẽ thắng.
“Lùi một bước biển rộng trời cao,
Nhẫn một chút sóng yên gió lặng”
Lùi không phải là thua. Có khi lùi một bước, chính là để sau này tiến xa hơn rất nhiều bước.
Thầy tử vi Keidi (Katie Duyen Generes) | The Sungate Keidi Horoscopes
Tư vấn Tử vi – Phong thủy – Gieo quẻ Tarot/Dịch lý – Thiết kế logo hợp mệnh
Theo dõi bài chia sẻ và video mỗi ngày tại Facebook: [Tử vi] hoặc [Phong thủy]